CHỚ XÉT ĐOÁN

Cũng đừng xét đoán dông dài,
Xét sao bị vậy kêu nài làm sao ?
Con đong thiên hạ đấu nào ?
Sẽ dùng đấu ấy đong vào cho con.
Sao con thấy cục thấy hòn,
Thấy từng cái rác tí hon mắt người ?
Lại không thấy đất thấy trời
Thấy cây đà cửa ở nơi mắt mình ?
Sao con làm tội làm tình,

1730. Đòi khều cái rác trong mình anh em ?
Mắt mình lại để lem nhem,
Không cho ai ngó, ai xem mắt mình.
Thôi thôi ! Hỡi kẻ giả hình,
Trong con mắt có cây đinh cây xà.
Hãy lo mà bẩy nó ra
Rồi khều cái rác người ta muộn gì ?

CHỚ HOÀI CỦA THÁNH

Đừng đem đồ thánh vất đi,
Đừng trao cho chó làm chi hiểm nghèo.
Ngọc quí đừng ném cho heo,

1740. Nó nhai nó giẫm quay theo cắn mình.


BỀN CHÍ CẦU NGUYỆN

Hãy xin ắt được phỉ tình,
Hãy tìm sẽ thấy phân minh có ngày.
Cho dù cửa đóng then gài,
Gõ hoài sẽ được chóng chầy mở ra.
Con mình xin bánh xin quà,
Có ai lấy đá đem mà cho sao ?
Con mình thấy cá kêu gào,
Có ai bắt rắn bỏ vào tay con ?
Người đời dẫu thiếu lòng son,

1750. Biết cho con cái của ngon vật lành.
Huống hồ Cha Cả trời xanh,
Của lành vật tốt để dành làm chi ?

KHUÔN VÀNG THƯỚC NGỌC

Muốn cho mình được những gì,
Hãy bằng những ấy thực thi cho người.
Đó là nguyên tắc tuyệt vời,
Gói trong Lề Luật và lời Tiên Tri.